Hãy nhìn xem, mọi người tranh cãi về đỉnh cao của LeBron James như thể đó là một cuộc tranh luận mới mỗi thứ Ba. Một số người chỉ ra màn lội ngược dòng ở Chung kết năm 2016, những người khác thì nhắc đến những năm MVP của anh ấy ở Cleveland. Nhưng đối với tôi, giai đoạn thống trị nhất, hoàn toàn áp đảo trong sự nghiệp của LeBron là vào năm 2013, khi Miami Heat của anh ấy giành 27 chiến thắng liên tiếp. Chuỗi trận đó, kéo dài từ ngày 3 tháng 2 đến ngày 27 tháng 3, không chỉ ấn tượng; đó là một màn trình diễn thuần túy, không pha tạp của một cầu thủ ở đỉnh cao phong độ, điều khiển một đội bóng mà cảm giác như không thể bị đánh bại.
Những con số tự nói lên tất cả. Trong 27 trận đấu đó, James ghi trung bình 26,9 điểm, 8,1 rebound và 7,3 kiến tạo. Anh ấy đạt tỷ lệ ném bóng thành công 57,5% từ sân và một tỷ lệ đáng kinh ngạc 45,4% từ vạch ba điểm. Đây không chỉ là việc nhồi nhét số liệu thống kê; đó là sự hủy diệt hiệu quả, chính xác của mọi đội bóng trên đường đi của họ. Vào ngày 26 tháng 2, trong trận đấu với Sacramento Kings, anh ấy đã ghi 40 điểm, 16 rebound và 8 kiến tạo, thực hiện cú nhảy lùi ghi điểm quyết định khi thời gian kết thúc. Đó là kiểu màn trình diễn khiến bạn phải lắc đầu và bật cười. Miami đã đánh bại đối thủ với cách biệt trung bình 11,9 điểm trong chuỗi trận. Họ không chỉ chiến thắng; họ đang tàn phá giải đấu.
**Cỗ máy Heat hoạt động hết công suất**
Vấn đề là, không chỉ có LeBron. Đây là Heat ở phong độ cao nhất. Dwyane Wade vẫn là một lựa chọn thứ hai hợp lệ, ghi 22,8 điểm mỗi trận trong chuỗi trận. Chris Bosh đang thực hiện những cú nhảy tầm trung và tạo khoảng trống trên sân. Ray Allen đang ném những cú ba điểm quyết định, như cú ném vào lưới Boston Celtics vào ngày 18 tháng 3, một trận đấu mà Miami thắng 105-103 sau khi bị dẫn trước 17 điểm. Sự ăn ý là rõ ràng. Họ không chỉ tài năng; họ hiểu những chuyển động của nhau, gần như thần giao cách cảm. Erik Spoelstra cũng đã khiến họ chơi phòng ngự ở cấp độ ưu tú, chỉ cho phép đối thủ ghi 94,6 điểm mỗi trận trong hai tháng đó.
Nhưng hãy thành thật mà nói: LeBron là động cơ, hộp số và hệ thống ống xả được tinh chỉnh. Anh ấy kiểm soát mọi thứ. Anh ấy quyết định tốc độ, anh ấy thực hiện mọi pha đọc trận đấu, và khi thời điểm yêu cầu, anh ấy chỉ đơn giản là áp đặt ý chí của mình. Nhớ trận đấu ngày 6 tháng 3 với Orlando Magic? Miami bị dẫn trước 20 điểm trong hiệp ba. James đã tiếp quản, ghi 16 điểm trong hiệp bốn, dẫn dắt họ đến chiến thắng 97-96. Đó là một kiểu thống trị khác so với những gì chúng ta thấy vào năm 2016 hoặc 2020. Đó là những màn trình diễn anh hùng, đầy nỗ lực. Năm 2013 là một sự làm chủ mượt mà, dễ dàng.
Đây là ý kiến cá nhân của tôi: Heat năm 2013, ở đỉnh cao của chuỗi 27 trận thắng đó, có thể đánh bại bất kỳ đội bóng nào khác do LeBron dẫn dắt trong một loạt trận bảy game. Vâng, ngay cả Cavs năm 2016. Sự linh hoạt trong phòng ngự, sức mạnh tấn công và sự tự tin tuyệt đối tỏa ra từ James và Wade đơn giản là quá lớn. Họ cảm thấy bất khả chiến bại. Chuỗi trận cuối cùng đã kết thúc vào ngày 27 tháng 3 trong trận đấu với Chicago Bulls, một trận thua khó khăn 101-97, nhưng đến lúc đó, thông điệp đã rõ ràng: phiên bản LeBron James này hoàn toàn, đáng sợ trong tầm kiểm soát.
Tôi nói cho bạn biết, chuỗi 52 ngày đó đã định nghĩa đỉnh cao của LeBron trông như thế nào. Anh ấy mạnh mẽ về thể chất, sắc bén về tinh thần và được bao quanh bởi đủ tài năng để làm cho sự xuất sắc của anh ấy tỏa sáng hơn nữa. Thật khó để tưởng tượng một cầu thủ khác có thể tái tạo kiểu thống trị bền vững, áp đảo như vậy.
**Dự đoán táo bạo:** Không đội bóng nào trong NBA hiện đại, ngay cả Celtics hiện tại, sẽ có thể sánh được với chuỗi 27 trận thắng của Heat. Giải đấu quá cạnh tranh, quá phụ thuộc vào các ngôi sao và quá dễ bị ảnh hưởng bởi việc quản lý tải trọng.